"Gia cảnh nhà ta cũng xem như khá giả, có cả trăm mẫu ruộng, nhưng nghiệp bút nghiên thật sự rất đắng cay. Bản thân cực khổ đã đành, người nhà lại càng vất vả hơn."
Trương Mặc Đông nói đến đây, có lẽ do men rượu bốc lên, không kìm được mà bật khóc nghẹn ngào.
"Trước kia chưa trúng cử, nương tử nhà ta phải ngày đêm làm lụng vất vả. Trúng cử rồi thì đỡ hơn chút đỉnh, nhưng lặn lội ngàn dặm đi dự thi, dãi dầu sương gió, quả thật cũng thừa sống thiếu chết."
"Đồng hành cùng ta là Tiền cử nhân, năm nay bốn mươi ba tuổi, giữa đường đổ bệnh. Ta vẫn nhớ rõ lúc trên thuyền, hắn ốm đến mức gầy trơ xương, nắm chặt lấy tay ta, hai mắt đẫm lệ, thều thào nói: Hảo hữu, đệ vẫn còn cơ hội cố gắng, ta thì phải đi xa rồi."




